gian-run-nguoi-khi-thay-chong-khoa-than-tren-giuong-em-gai
Giận run người khi thấy chồng “khỏa thân” trên giường em gái
Vừa vào nhà, tôi ngạc nhiên khi thấy xe của chồng ở nhà. Áo chồng thì rơi ở cầu thang gần phòng của út. Cửa phòng út chỉ khép hờ nên tôi chẳng khó khăn gì để nhìn thấy điều khủng khiếp đằng sau cánh cửa ấy. Chồng tôi không một mảnh vải che thân đang nằm trên giường ngủ của út, còn em gái tôi đang ở trong nhà tắm nói chuyện ra.
Tôi và chồng quên biết rồi yêu nhau từ thời còn học đại học. Anh hơn tôi 2 tuổi và học trên tôi 2 khóa.  Lần đầu tiên tôi gặp anh là khi tôi mới vào nhập học, còn anh là sinh viên tình nguyện của trường hướng dẫn các bạn trẻ làm thủ tục nhập học. Lúc đầu, chúng tôi chỉ là bạn bè. Đến hết năm thứ nhất thì chúng tôi yêu nhau. Anh ra trường trước tôi 2 năm và xin được việc ở một công ty xây dựng. Sau khi tôi ra trường thì cũng là lúc tình yêu đã trải qua 4 năm gắn bó. Lúc này, chúng tôi quyết định tổ chức đám cưới.

Ba mẹ hai bên đều ủng hộ cho tình yêu của chúng tôi và cùng góp sức giúp đỡ để vợ chồng tôi mua được một căn hộ nhỏ trên thành phố. Công ty mà tôi làm việc cách nhà tới hơn 14km nên hai vợ chồng thống nhất chỉ ăn tối cùng nhau.
 
Giận run người khi thấy chồng “khỏa thân” trên giường em gái

Vì mới cưới chưa lâu nên vợ chồng tôi thống nhất chưa có con vội, để phấn đấu cho sự nghiệp và làm kinh tế vững vàng. Được 1 năm thì em gái út tôi ở quê lên ở nhờ nhà anh chị để học đại học, chồng tôi hết sức vui vẻ chào đón cô em vợ về ở cùng. Phải nói rằng, em gái út tôi rất xinh xắn, dáng người cao ráo như người mẫu. Có em gái lên ở cùng, nhà tôi lúc nào cũng vui như tết.

Có út lên, vợ chồng tôi không phải ăn sáng ngoài hàng nữa vì út đã dậy sớm nấu đồ ăn cho cả nhà bởi theo út “ăn ở tiệm vừa đắt lại mất vệ sinh”. Út rất chịu khó nên không chỉ chuẩn bị bữa sáng mà bữa tối nào chúng tôi về đến nhà cũng đều đã có cơm ngon canh ngọt sẵn sàng. Chồng tôi thường xuyên xuýt xoa khen ngợi tài nấu ăn ngon của cô em vợ.

Từ ngày út lên ở cùng, tôi nhàn nhã hẳn. Mọi việc trong nhà lúc nào cũng thu vén gọn gang, sạch sẽ. Sợ em mình vất vả không còn thời gian để học, tôi nói với em để chị làm đỡ, nhưng lần nào út cũng nũng nịu ôm lấy cổ tôi: “chị Hai đi làm mệt, để đó em làm tí xíu là xong thôi mà”.

Thương em, cứ tới kỳ lương hằng tháng là tôi trích ra một ít cho út tiêu xài nhưng út tiết kiệm lắm, chẳng mấy khi thấy em sắm sửa gì. Mới đây, tôi thấy em khoe một bộ váy thời trang lắm, chẳng giấu giếm gì, út bảo đó là do chồng tôi mua tặng út nhân dịp anh được thưởng ở công ty.

Hơi ngạc nhiên vì hành động đó của chồng bởi từ ngày yêu nhau tới giờ, anh chưa bao giờ mua tặng tôi quà gì, dù là một cái khăn quàng nhỏ. Nhưng nghĩ, chồng tôi cũng yêu thương út như em mình nên tôi cũng không lăn tăn suy nghĩ gì nhiều. Cho đến cách đây một tuần, tôi bỏ quên tập bản vẽ phác thảo một công trình kiến trúc mà tôi phải báo cáo ở nhà, nên dù giữa trưa nắng như đổ lửa tôi cũng vẫn phải chạy xe máy về nhà để lấy.

Vừa vào nhà, tôi ngạc nhiên khi thấy xe của chồng ở nhà. Áo chồng thì rơi ở cầu thang gần phòng của út. Cửa phòng út chỉ khép hờ nên tôi chẳng khó khăn gì để nhìn thấy điều khủng khiếp đằng sau cánh cửa ấy. Chồng tôi không một mảnh vải che thân đang nằm trên giường ngủ của út, còn em gái tôi đang ở trong nhà tắm nói chuyện ra.

Thấy tôi, mặt chồng tôi tái nhợt, anh líu lưỡi lắp bắp rằng do liên hoan quá chén ở cơ quan nên anh về nhà nghỉ. Và vì say rượu nên anh vào nhầm phòng em gái tôi chứ giữa họ không hề có chuyện gì xảy ra. Trong khi chồng tôi cố sức thanh minh thì út chỉ khóc mà không hề nói một câu nào.

Tôi giận run người, không nói được câu nào. Sau vài phút bình tĩnh trở lại, tôi lên phòng lấy bản về rồi đi ra khỏi nhà. Chiều về nhà, út đã thu dọn đồ đạc về quê từ lúc nào, chẳng hề nhắn lại cho tôi dù chỉ một câu. Tôi hoang mang vô cùng, không biết câu chuyện giữa chồng tôi và em gái thực sự thế nào ?