dai-dot-choi-tro-ngu-doi-trong-mot-chuyen-du-lich-xa-nha
Dại dột chơi trò “ngủ đôi” trong một chuyến du lịch xa nhà
Tối hôm sau mọi người vẫn tiếp tục trò chơi dại dột ấy mà không cho tôi biết. Trong bữa tối, mọi người cùng kích tôi, ép tôi uống rượu cho đến khi say mềm người không biết gì nữa, rồi tiếp tục “trò chơi”.
Sau khi kết thúc khóa học của năm lớp 11, nhóm chúng tôi gồm 5 nam, 5 nữ quyết định đi du lịch xa nhà 1 tuần. Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên đi chơi xa nhưng là lần đầu tiên không có phụ huynh đi cùng, nhưng chúng tôi đều không muốn bỏ qua chuyến đi chơi này.

Lúc ấy, bố mẹ tôi đều phải đi làm, không thể đi cùng chúng tôi được. Và cả nhóm cũng thống nhất đây là kỳ nghỉ riêng nên không muốn phụ huynh tham gia. Vì thế, chúng tôi  đã đưa ra lý do thuyết phục đánh lừa bố mẹ để đi chơi.
 
Dại dột chơi trò “ngủ đôi” trong một chuyến du lịch xa nhà

Theo kế hoạch, chuyến du lịch sẽ bắt đầu vào Chủ nhật, tuần đầu tiên của kỳ nghỉ hè. Sau một buổ sáng ngồi xe từ Hà Nội đi Quảng Ninh, chúng tôi ai nấy cũng đều mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi chứ không còn hứng thú với cản vật bên ngoài.

Ngày thứ hai cả nhóm cùng ra biển ngắm bình minh lên, nghe sóng vỗ, và hít thở không khí trong lành. Buổi sáng sớm biển đẹp như một bức tranh muôn màu, dịu êm như một bản nhạc du dương.

Tối đến cả nhóm lại rủ nhau đi câu cá. Ánh trăng và ánh đèn điện làm cho biển rực rỡ như một thành phố trước mặt chúng tôi. Cả nhóm cùng hát, cùng nô đùa, và thả hồn theo tiếng sóng biển. Sau đó chúng tôi lại cùng ngồi quây tròn bên đống lửa thuê của dân bản địa để nướng mực khô, cá khô.

Chuyến đi đó sẽ vui biết bao nhiêu, đáng nhớ biết bao nhiêu nếu như mọi người không nghĩ ra và hưởng ứng một trò chơi dại dột - trò “ngủ đôi”.

Nguyên tắc của trò chơi là: tên mọi người được viết lên mẩu giấy nhỏ, ai bắt thăm phải người nào thì sẽ ngủ cùng người ấy tối nay, và có một quy định là các đôi chỉ ngủ chung chứ không được làm gì hết. Nhưng tôi cảm thấy trò chơi này có phần kỳ cục nên quyết liệt phản đối, không tham gia vào trò chơi mà bỏ ra biển một mình.

Tối hôm sau mọi người vẫn tiếp tục trò chơi dại dột ấy mà không cho tôi biết. Trong bữa tối, mọi người cùng kích tôi, ép tôi uống rượu cho đến khi say mềm người không biết gì nữa, rồi tiếp tục “trò chơi”.

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, tôi không nhớ chuyện gì đã xảy ra nhưng vô cùng hoảng sợ khi thấy người nằm cạnh mình là một bạn trai trong nhóm. Quá hốt hoảng, tôi lao ra biển, vừa chạy vừa khóc.

Sau đó, tôi lại quay lại lấy đồ và bắt xe về thẳng Hà Nội mà không báo lại với nhóm bạn. Tôi không biết trong lúc mình say rượu cậu bạn đó có làm gì mình không.

Thời gian sau, khi gặp lại nhau họ vẫn tiếp tục rủ tôi đi chơi. Nhưng tôi từ chối không tham gia. Mọi người còn vừa cười vừa đưa cho tôi xem những bức ảnh chụp lại của buổi tối hôm đó. Đó là những tấm hình ghi lại khoảnh khắc khi tôi say bị mọi người ôm hôn, sờ mó như thế nào.

Vừa lo sợ, vừa thấy mình đáng trách, tôi không dám nói với ai, cũng không dám tự mình đứng lên tố cáo, mà luôn sống trong im lặng, nhiều khi bị stress nặng nề.

Từ đó, tôi luôn thu mình lại, ít tiếp xúc với mọi người và cảm thấy mình như bị mắc căn bệnh trầm cảm. Hiện giờ, tôi chỉ còn biết tự trách mình bằng hai từ “giá...như...”.