ba-me-oi-con-khong-hanh-phuc
Ba mẹ ơi! Con không hạnh phúc
Con lặp lại, con yêu ba mẹ, yêu nhiều lắm, chỉ là con không hạnh phúc với chiều cao và làn da của mình.

Dịp 20.10 vừa rồi tôi tận dụng những ngày phép còn lại để về quê quê thăm bố mẹ và sẽ góp công giúp bố tạo ra một ngày phụ nữ Việt Nam tuyệt vời nhất dành cho mẹ. Không hiểu bố vui cỡ nào, mẹ bất ngờ bao nhiêu chứ tôi lại có dịp được lọc lại kí ức một thời rất đáng để nhớ.

 

 

Chẳng là mẹ rất thích giữ lại những thứ của tôi, từ những thứ khá “quý giá” như: nhật ký, lưu bút, thư từ cho đến những cuốn vở nháp nguệch ngoạc với vô số thông tin rời rạc đến nỗi giờ đọc lại tôi vẫn không hiểu nổi. Có vẻ thứ lôi cuốn tôi nhất là cuốn nhật ký dày cộm bám đầy bụi, khám phá quá khứ của mình chắc là điều thú vị. Và tôi bắt gặp thứ khiến mình lặng đi, một kỷ niệm đáng xấu hổ với những suy nghĩ vẩn vơ của một cô nữ sinh lớp 10 ngớ ngẩn. Lối hành văn còn non kém hơn cả một đứa trẻ lớp 6 bây giờ nhưng được cái nó thật lắm, thật đến buồn cười.

 

Nhật ký 29.8.2006

 

Gửi ba mẹ của con!

 

Con yêu ba mẹ, yêu nhiều hơn những gì ba mẹ cảm nhận được và con biết ba mẹ cũng yêu con. Chỉ có điều con thấy cuộc sống hiện tại của mình không hạnh phúc. Mẹ à! Con buồn nhiều thứ lắm nhưng trong bữa ăn nói không hết, ba mẹ lại không có nhiều thời gian dành cho con để con ngồi kể mọi thứ, mọi tâm tư nguyện vọng đang chất thành núi trong lòng. Thôi thì con gửi thư thầm cho ba mẹ qua cuốn nhật ký của cuộc đời con, con chỉ muốn giãi bày một điều duy nhất: tại sao con lại lùn xỉn thế? Con biết mình có nước da ngăm của ba nhưng cái chiều cao kém cỏi này đứng với mẹ còn thua xa là do đâu? Sao nghe mọi người bảo chiều cao con cái luôn được cải thiện hơn so với cha mẹ mà?

 

Những bạn trong lớp hỏi con quê ở Quảng Ninh à? Sao đen và tròn như cục than đá nhà chúng nó dùng để nhen lò thế? Con sôi máu suýt đè tụi nó ra rồi cho một trận để thể hiện cái bản lĩnh của đứa con gái vừa lùn vừa đen kinh khủng ra sao. Nhưng mẹ ơi, con chỉ mới dớ tay ra là bị chích đầu đẩy ra xa như một người tí hon giẫy dụa dưới cánh tay của người khổng lồ. Cuộc sống thế này thật là khổ tâm, mẹ hiểu nỗi lòng của con không mẹ? Bạn con chúng nó bảo chỉ cần mỗi sáng được ba mẹ cho tiền tiêu vặt là hạnh phúc rồi. Con có điều đó nhưng chẳng hạnh phúc nổi, cái con cần là chiều cao của bố và nước da của mẹ. Vì ai cũng bảo con có khuôn mặt của ba chứ không con đã nghĩ mình là con nuôi rồi.

 

Con từng đem chuyện này hỏi cô giáo dạy sinh và phải hối hận vô cùng vì chuyện này lại trở thành trò cười của cả lớp khi cô trả lời câu hỏi của con một cách rành mạch trước lớp. Đúng là bi kịch cuộc đời, thế nên con chỉ nói với mẹ thôi, chỉ hỏi mẹ thôi. Mẹ sinh con ra mẹ phải biết cách làm cho con giống ba mẹ hơn mà phải không? Con không dám nói nhưng sự thật là con thất vọng về ba mẹ quá, thất vọng với chính mình nữa. Ba mẹ các bạn con không cao nhưng sao nuôi con họ hay thế? Chẳng có đứa nào có chiều cao ngang tầm con nữa chứ đừng nói là thấp hơn. Ba mẹ mà biết chắc sẽ không khỏi ngưỡng mộ họ đâu, ba bạn Hoa chỉ cao 1m6 – mẹ bạn 1m55 mà ba mẹ biết bạn ấy cao bao nhiêu không? Gần 1m56 rồi. Ba của con cao tận 1m75, mẹ cũng cao 1m58, vậy tại sao cho đến giờ này con chỉ có một khúc 1m50? Cô Hương ở trung tâm y tế còn nói con thực chất chỉ là gần 1m50 chứ chưa có tới. Sao cuộc đời luôn có sự bất công đến thế? Con đã làm gì sai? Ba mẹ dạy con chắc không sai nhưng khi nuôi có bị sai ở đâu đó không? Kiểu như con đã bị bỏ đói lâu ngày, con bị bắt cóc và không được cho ăn cho uống nên mới gầy còm? Con chẳng nhớ chuyện gì, nhưng con nghĩ con vừa đen vừa thấp là lỗi rất lớn từ ba mẹ, hoàn toàn là lỗi của ba mẹ.

 

Con lặp lại, con yêu ba mẹ, yêu nhiều lắm, chỉ là con không hạnh phúc với chiều cao và làn da của mình.

 

Đúng kiểu cười ra nước mắt khi đọc cái suy nghĩ của tôi ở thời điểm cách đây gần 10 năm. Cái tuổi 15, 16 thần kỳ lại ngốc nghếch đến lạ, bao nhiêu cái không muốn chỉ muốn cao.

 

Giờ bạn bè tôi con cái mới 5 tuổi đã được bổ sung thêm thực phẩm tăng chiều cao và trí não. Trong những buổi gặp mặt những bà mẹ trẻ chia sẻ việc nuôi dạy con đủ các kiểu mà tiêu biểu nhất là việc cho tụi nhỏ dùng thêm một loại thực phẩm có tên Nubest Tall, rất tốt cho chiều cao và trí tuệ. Tôi cũng tính sau này khi có con cũng sẽ chuẩn bị sẵn cho sự phát triển theo từng thời kỳ để chúng nhận được sự nuôi dạy tốt nhất. Và tôi hy vọng, con tôi sẽ chẳng có đứa nào viết những dòng than phiền trong nhật ký về chiều cao của mình như kiểu tôi đã làm trước kia. Tìm hiểu thông tin sản phẩm giúp tăng chiều cao, tốt cho trí não tại đây.

 

Hồng Ân